Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy?

Xuyên
suốt câu chuyện nhiều ngày qua trong bê bối của Seungri đang
gây chấn động Hàn Quốc, người ta vẫn không khỏi ám ảnh với một
câu nói của ông Lee Moon Ho – CEO hộp đêm Burning Sun, người
cùng hợp tác làm ăn với Seung Ri.


“Nếu loạt tin nhắn của Seungri vào 3 năm trước là phạm pháp,
thì không phải tất cả đàn ông Hàn Quốc đều là tội phạm hay
sao?”

Chưa
hết, ông Lee Moon Ho còn ngạo nghễ lớn tiếng.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 1.

“Nếu
có nạn nhân bị hiếp dâm, tại sao họ không tố cáo cảnh sát và
chỉ nói với báo chí? Nếu họ đệ đơn kiện, kẻ phạm tội sẽ bị bắt,
trừng phạt và họ sẽ được bồi thường, vậy tại sao họ không
kiện?”.

Đọc
xong bài phát biểu của ông Lee Moon Ho, nhiều người sẽ tự hỏi,
điều gì tương quan giữa bê bối Seungri và đàn ông Hàn Quốc lúc
này? 

Điều gì có thể khiến cả nam giới Hàn Quốc rơi vào con
đường lao lý?

Đó là những cáo buộc xoay quanh việc lạm dụng tình dục, quay
lén, có những lời lẽ dung tục, coi phụ nữ như những món hàng
trao đổi qua lại của Jung Joon Young và những người bạn.

Đó là những cáo buộc về các vụ môi giới mại dâm xuyên quốc gia,
chuốc thuốc khách nữ ở hộp đêm của Seungri – dù hiện tại cậu
vẫn chưa nhận tội nhưng những gì diễn ra trong suốt thời gian
vừa qua cũng đủ để công chúng thấy, 8 con người này và rất
nhiều người khác coi phụ nữ chỉ là một công cụ để đạt được
những mục đích trong cuộc sống. Nếu được xác minh, đó sẽ là một
vết nhơ lớn không chỉ của những kẻ lấy mác nghệ sĩ để hành sự
mà còn cả xã hội Hàn Quốc, khi ông Lee Moon Ho cũng không phải
thiểu số với suy nghĩ như vậy.

Họ là ai: Là nghệ sĩ, doanh nhân, những người có vai vế và
tiếng nói trong xã hội – và người ta còn tình nghi trong đó có
cả cảnh sát cao cấp. Liệu như vậy đã đủ để gói vo cả một xã hội
nam giới Hàn Quốc chưa?

Người ta nói rằng có một “quy tắc ngầm” với đế chế Kpop khi các
sao nữ phải lựa chọn con đường tình dục nếu muốn tiến nhanh hơn
với sự nghiệp. Tuy nhiên, nhiều người không chấp nhận đi theo
con đường ấy thì bị những kẻ ép buộc, nhẹ thì bị xâm hại tình
dục, nghiêm trọng hơn có thể bị cưỡng hiếp với những bản hợp
đồng nô lệ. Những vụ xâm hại tình dục cứ như một đám mây che
phủ ngành công nghiệp giải trí Hàn Quốc – nam giới cho rằng đó
là điều bình thường, còn một bộ phận phụ nữ chỉ biết nhẫn nhục
chịu đựng.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 2.

CEO Burning Sun Lee Moon Ho trong ngày thẩm vấn, không ngạo
nghễ như những phát biểu “bình thường hóa” việc coi rẻ phụ
nữ của ông.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 3.

Theo
một nghiên cứu bởi Bộ giới tính, bình đẳng và gia đình Hàn Quốc
tiến hành vào năm 2016, cứ 10 phụ nữ thì có tới 8 người từng
nói đã bị xâm hại tình dục ở nơi công sở. Nhiều người chọn giải
pháp im lặng vì biết rằng vấn đề này của họ sẽ không được giải
quyết.

Hàn
Quốc là một quốc gia với những tư tưởng Nho giáo còn nặng nề.
Suốt hơn 500 năm, một hệ thống thứ bậc đã định hình, dựa trên
tuổi tác và giới tính tại đất nước này. Nam giới tiếp tục kiểm
soát sức mạnh, thể hiện quyền lực với phụ nữ. “Ví dụ tại văn
phòng, nếu sếp nói cả phòng đi ăn tối nào, hầu như không nhân
viên nữ nào dám từ chối”, ông Jung Myung Shin – trưởng trung
tâm tư vấn Sunflower tại Seoul cho biết.

Những
câu chuyện xâm hại tình dục không còn hiếm gặp ở Hàn Quốc. Tuy
nhiên, tồn tại trong xã hội này một “bức tường im lặng”. Năm
2017, có gần 2000 trường hợp xâm hại tình dục nơi công sở được
ghi nhận nhưng chỉ có khoảng 9 trường hợp, nạn nhân dám chỉ mặt
đặt tên kẻ đã xâm hại mình. Vì sao? Vì nhiều công ty thay vì
đưa vấn đề đến các phòng ban pháp lý, cơ quan có thẩm quyền
giải quyết, họ lại chuyển câu chuyện sang cho phòng nhân sự
giải quyết.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 4.

Jang Ja Yeon, nữ diễn viên có tin đồn bị ép triệt sản để
phục vụ các ông lớn, bị cưỡng bức tập thể và hành hạ, đánh
đập chỉ để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn của những kẻ máu mặt
trong xã hội Hàn Quốc, bao gồm cả cựu chủ tịch tập đoàn
Lotte Shin Kyuk Ho.

Không
chỉ dừng ở công sở, nam giới Hàn Quốc coi việc xâm hại, hành
hung bạn gái mình là chuyện… bình thường! Theo một báo cáo của
viện nghiên cứu tội phạm Hàn Quốc, 80% nam giới thú nhận từng
hành hạ, đánh đập bạn gái.

Theo
giám đốc của đường dây phụ nữ Hàn Quốc, Cho Jae-Yon chia sẻ:
“Tại Hàn Quốc, phụ nữ phải thể hiện sự phục tùng trong các mối
quan hệ. Nếu không, họ sẽ bị hành hạ và quở trách”.

Tuy
nhiên, điều đáng sợ hơn khi nhiều nam giới coi việc quay lại
các cảnh quan hệ tình dục của hai người và đăng lên mạng là một
xu hướng. Họ coi phụ nữ như trò tiêu khiển và mua vui. Năm
2016, có khoảng 7,000 phụ nữ Hàn Quốc nhìn thấy các đoạn video
quan hệ của mình được đăng trên các trang web khiêu dâm. Bệnh
hoạn hơn, nhiều kẻ còn đặt các camera quay lén ở những nơi như
toilet, khách sạn… để ghi lại hình ảnh phụ nữ.

Có lẽ
đó là lý do, ông Lee Moon Ho có thể mạnh miệng tuyên bố, nếu
Seungri hay những đồng sự của mình phạm pháp thì cả đàn ông Hàn
Quốc phạm pháp. Đây cũng không phải lần đầu tiên, và khả năng
chưa phải lần cuối cùng, các vụ xâm hại tình dục trở thành tâm
điểm của truyền thông Hàn Quốc. Từ những văn phòng bình thường
cho tới cuộc sống của giới idol, ngành điện ảnh Hàn Quốc, thể
thao hay cả giới chính khách. Chính trị gia Ahn Hee Jung nổi
tiếng tại Hàn Quốc đã chấm dứt sự nghiệp chính trị với 3 năm
rưỡi tù giam vì tội xâm hại tình dục cấp dưới.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 5.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 6.

Cưỡng
hôn một cô gái trong thang máy, nộp 200 nghìn đồng. Bằng 4 bát
phở đầy đặn. Nghe cái sự so sánh thôi đã thấy quá rẻ mạt cho
việc làm tổn thương từ vật lý đến tâm lý một con người, chứ
không riêng gì phụ nữ. 

Quay
lén, phát tán clip nhạy cảm của phụ nữ, chịu vài năm tù giam,
nếu bị phát hiện, còn không bị phát hiện thì…? Thì sao nhỉ? Tôi
không biết khi những gã đàn ông ngoài kia phát tán đống clip
“check hàng” với nhau có bao giờ thấy việc mình đang làm thật
là kinh tởm hay không. Nhưng tôi có chắc chắn, họ coi từng đoạn
clip, hình ảnh tục tĩu ấy là chiến công, huy chương cho cái
“manhood” dở hơi của bản thân. 

Cưỡng
bức tập thể, giết người.

Ấu
dâm, dâm ô, hãm hiếp, sát hại bé gái.


bao giờ xã hội chúng ta nghĩ rằng, với cái giá quá rẻ mạt cho
một lần phạm tội, thậm chí để lại ám ảnh kinh hoàng cho nạn
nhân như vụ việc này chính là yếu tố khiến những vụ việc đau
lòng nhắm tới phụ nữ cứ mãi không có điểm dừng? 

Chính
những suy nghĩ “đùa tí, trêu tí, làm gì mà nóng”, “xinh thì
người ta mới để ý”, hay “ăn mặc hở hang, đi đêm về hôm mới bị
cưỡng hiếp” là mầm bệnh để từ đó, lối sống suy đồi được tiếp
tay và cổ vũ và tội ác dần dần nảy sinh. Ôi thôi, họ lấy cái sự
tán dương giả tạo ấy để xoa dịu tạm thời tâm lý cho nạn nhân,
hòng tìm một ngách để thoát khỏi chỉ trích. 

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 7.

Người đàn ông cưỡng hôn nữ sinh trong thang máy tại Hà Nội,
bị phạt… 200 nghìn.

Người
ta nghĩ ra quá nhiều lí do để biện bạch cho hành vi sai trái
như: “Tây nó thế, trên phim ảnh nó thế”. Nâng cao quan điểm hơn
nữa thì có: “Cuộc sống ngày càng khắc nghiệt khiến đàn ông khó
tìm được đối tượng phối ngẫu, mất cân bằng giới tính dẫn đến
các vấn đề xã hội phức tạp”; tại sao bào chữa cho tội ác thì
nhanh thế, mà hình phạt thích đáng cho tội ác thì mãi chưa được
thiết lập, để dư luận phải bức xúc và lên tiếng hết lần này đến
lần khác?

Một
trong những lí do mà phong trào #METOO bùng nổ trên toàn thế
giới, đó là khi những người phụ nữ nhận ra rằng xã hội sẽ luôn
đẻ ra một lí do để khiến việc họ bị lạm dụng trở thành “một
phần của cuộc chơi”.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 8.


ngoài kia, những gã đàn ông giàu có và thành đạt luôn chuẩn bị
sẵn va li tiền, luật sư giỏi và những mối quan hệ đủ để bịt
miệng một cô ả “không biết nghe lời”, “không hiểu luật
chơi”.

Nếu
không có những ngôi sao sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp của mình
để nói lên sự thật như Keisha trong vụ kiện DJ Luke lạm dụng
mình suốt 10 năm trời, liệu người ta có ngừng nghĩ rằng phụ nữ
“muốn đứng lên” thì phải “chịu nằm xuống”. Hay chịu đựng người
khác coi thường trong một vài năm đầu để vươn lên tầng lớp
khiến người ta phải cúi đầu kính trọng, đó chính là “luật
chơi”?

Chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh, thế nhưng sau
những vụ việc này – thật bàng hoàng khi nhận ra rằng: Phụ nữ
vẫn đang bị đối xử như những công cụ, cưỡng bức/ lạm dụng vẫn
đang tồn tại như một sự thật phải chấp nhận và được tìm cách
bình thường hoá bằng nhiều lý do. Trong khi nỗi đau bị xâm
phạm, bị hạ thấp, bị chà đạp của phụ nữ là có thật, là không
thể biện minh bằng bất cứ lý do nào.

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 9.

Lướt
qua mạng xã hội Việt Nam những ngày này, người ta vẫn nói về
câu chuyện Seungri và bê bối tình dục chấn động Hàn Quốc. Giữa
muôn vàn tiếng căm hờn, vẫn có những người coi việc đó “có thể
chấp nhận được” hoặc “phải đặt mình vào vị trí của họ mới
hiểu”. Đa phần đó là những người hâm mộ các thần tượng, nhiều
người là nam giới. Không hiểu rằng “đặt mình vào vị trí” của họ
thì sẽ thấy được điều gì?

Còn
gì biện minh cho hành vi xâm hại tình dục? Quay lén? Xúc phạm
phụ nữ?

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 10.

Diễn viên phim Trạng Quỳnh cho rằng hành động bình phẩm và
quay lén phụ nữ là “bình thường”…?

Đâu
đó quanh đây, vẫn có những kẻ xâm hại tình dục nhưng chỉ phải
nhận mức án phạt 200 nghìn, có những kẻ cố tình hiếp dâm nạn
nhân nhưng chỉ nhận là “dùng tay sờ vùng kín” và được tại ngoại
– chúng vẫn nhởn nhơ coi việc xâm hại phụ nữ như một điều bình
thường, chẳng hề sợ hãi khi cái giá chỉ là 200
nghìn? 

Không chỉ chờ tới câu chuyện của Seungri, người ta mới
thấy câu chuyện coi phụ nữ là đồ vật, đặt nặng định kiến lên
phụ nữ trong khi họ không phải nhân vật duy nhất, phổ biến ở
nhiều nước. Những người đàn ông coi việc mua dâm là chấp nhận
được, là nhu cầu “thiết yếu” của nam giới để giải tỏa nhu cầu
trong khi phụ nữ bán dâm thì bị lên án kịch liệt, bị gọi bằng
những từ ngữ miệt thị, kinh tởm. Người ta gọi đây là “tiêu
chuẩn kép”.

Đừng nghĩ rằng câu chuyện cáo buộc mua bán dâm Seungri đó
quá to tát, vượt ngoài cuộc sống của mỗi người. Nếu bạn là một
nam giới, đã bao giờ bạn có những tin nhắn gửi cho bạn bè, mở
đầu với hình ảnh một cô gái đi kèm với những lời nhận xét ngoại
hình kệch cỡm: “Trông cũng ngon đấy” chưa? 

Từ bê bối Seungri đến chuyện phạt 200.000 tội sàm sỡ: Chúng ta đang làm cái gì với phụ nữ vậy? - Ảnh 11.

Bạn đã bao giờ lạc vào những group Facebook, nơi có cả
một cộng đồng nam giới như vậy – họ bình phẩm, bông đùa, thậm
chí là truyền tay nhau những hình ảnh, clip để lộ của các cô
gái? Hoặc bạn đã bao giờ cố tình đụng chạm vào một bộ phận nào
đó của những phụ nữ quanh mình?


những người sẽ nói có, có những người luôn nhận thức được điều
ấy là không đúng nhưng vẫn làm, nhiều người vẫn lên tiếng bức
xúc nhưng khi họ ngẫm lại và chợt nhớ, cũng có lúc mình đã chia
sẻ hình ảnh kiểu thế rồi phải không? Đó không phải điều gì quá
xa vời, một câu chuyện đặc quyền của K-pop hay Hàn Quốc.

Hình
như, chúng ta đang gían tiếp coi rẻ phụ nữ bằng những hình phạt
không thoả đáng. Đã đến lúc, điều này phải thay đổi. Đã đến
lúc, những nỗi đau và sự thiệt thòi của người phụ nữ trong
những vụ lạm dụng cần phải được nhìn nhận một cách nghiêm túc
chứ không phải né tránh. Chúng ta không thể mong một cộng đồng
trở nên văn minh hơn với phụ nữ bằng cách khuyên họ mặc váy dài
hơn hay đi về sớm hơn. Chúng ta cần những hình phạt thích đáng
và sự lên án mạnh mẽ, để truyền thêm sức mạnh và sự can đảm cho
những nạn nhân của lạm dụng, của cưỡng bức, thậm chí – là cả
của những trò đùa bẩn trên mạng xã hội, những tiếng huýt sáo vô
duyên kệch cỡm. 

Hãy nhớ, gốc rễ của việc giảm thiểu các tội tình dục không phải
là dạy phụ nữ trở nên “ngoan hiền”, mà chính là nhìn nhận được
đúng sự nghiêm trọng của lạm dụng và cưỡng bức, cũng như giáo
dục tất cả xã hội về sự tôn trọng với người phụ nữ. 

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *