Sách Antifragile – Nassim Taleb

Sách Antifragile – Nassim Taleb

antifragile-nassim-taleb book review
antifragile-nassim-taleb book review

The fallacy of “average” (sai lầm của những số liệu trung bình/bình quân).

GDP bình quân đầu người của VN năm 2016 là khoảng 2.200 USD (độ 50 triệu/năm). Giá nhà đất/căn hộ tầm trung là từ 700triệu – 1.5 tỷ. Căn hộ cao cấp khoảng 3 tỷ trở lên. Nếu tính theo GDP bình quân thì người Việt phải mất 30 năm làm việc mới mua đc một căn hộ tầm trung và 68 năm làm việc thì mới mua được một căn hộ cao cấp. Nhiều người ngạc nhiên sao thực tế dự án căn hộ cao cấp vẫn mọc lên như nấm sau mưa, dự án nào mở bán cũng hết hàng, thiên hạ sao nhiều tiền thế, chắc chắn phải là đầu cơ/bong bóng.


Thực ra số liệu GDP bình quân ko nói lên sự phân bổ và khác biệt trong thu nhập. Bình quân cả xã hội 2.200 USD, nhưng nhiều người kiếm gấp trăm lần số bình quân đó. Ước đoán mò của cá nhân tôi: dân số Vn 100 triệu, 70% (70 triệu) đang trong độ tuổi lao động/đi làm. Trong số 70 triệu đó thì khoảng 0.5% (350 nghìn người) có thể có thu nhập lên tới 10 tỷ mỗi năm, 5% (3.5 triệu người) có thu nhập khoảng 1 tỷ/năm, gần 15% nữa (11 triệu) có thu nhập tới 500 triệu/năm và 80% còn lại (56 triệu) có thu nhập dưới 50 triệu/năm.

Như vậy thì có 11 triệu người có khả năng mua được căn hộ trung bình (dưới 1.5 tỷ) sau độ 4 năm làm việc. Gần 4 triệu người có khả năng mua căn hộ cao cấp (trên 3 tỷ) sau 4-5 năm. Lượng căn hộ cao cấp cả nước mỗi năm tung ra thị trường trung bình khoảng 12.000 căn, như vậy sau 7 năm (từ 2009 tới nay) mới có khoảng 85.000 căn, còn rất ít so với tiềm năng. Không ngạc nhiên khi thời gian tới nhu cầu đối với căn hộ cao cấp vẫn còn nhiều.

Các hãng kinh doanh hàng hiệu, từ cái túi da Herme 2 tỷ/chiếc, cho đến đồng hồ Rolex, thắt lưng LV…sống được là nhờ đặc tính phân bổ tài sản không đều đó. Chứ cứ dựa vào mức thu nhập bình quân 2.200 USD/năm thì chả hãng nào tồn tại được (cả trên thế giới chứ đừng nói Vietnam).

Tương tự vậy, Vũng tàu là địa phương có thu nhập bình quân vào hàng cao nhất cả nước, nhưng kinh doanh hàng hoá, dịch vụ cao cấp/đầu tư bài bản rất khó kiếm tiền, hầu như các nhà hàng, quán cà phê high-end, tiệm bán đồ Nhật/đồ Mỹ lâu là 1 năm, ngắn thì chỉ 2-3 tháng là đóng cửa. Lý do những người giàu góp phần làm cho GDP bình quân cao chiếm số lượng ít. Dù có nhiều tiền họ cũng chỉ uống 1 ly cà phê/ngày, ăn tối đa 3 bữa…nhu cầu chỉ có vậy thì kinh doanh cao cấp khó sống.

Về mặt trung bình, phụ nữ thông minh và có khả năng không thua kém đàn ông. Nhưng ở đàn ông, phân bố về tài năng là không đồng đều: về mặt trung bình cả loài thì ngang với phụ nữ, nhưng ở đàn ông một số thì rất xuất sắc, nhưng số khác thì cũng rất vớ vẩn. Điều đó lý giải tại sao lãnh đạo quốc gia, cty, nhân vật xuất chúng trong khoa học, nghệ thuật đàn ông hơn hẳn phụ nữ, nhưng vào tù ra tội, nghiện hút, bê tha, lười biếng…đàn ông cũng vượt trội hơn phụ nữ nhiều lần.

Tới giờ Nassim Nicholas Taleb mới chỉ viết có 3 cuốn (Fooled by Randomness, Black Swan và Antifragile), nhưng cuốn nào cũng rất ấn tượng, sâu sắc và vô vàn những ý tưởng mới lạ. “The fallacy of average” chỉ là một ý gạch đầu dòng trong một trang của cuốn Antifragile (450 trang).

Ba cuốn của Taleb đều khó đọc, nhưng xứng đáng để chúng ta nghiền ngẫm, vật vã và đọc đi đọc lại nhiều lần.

(Sưu tầm từ Meraki)

Please follow and like us: